Bệnh viện đa khoa Quảng Nam Thân thiện - Trách nhiệm - Chuyên nghiệp
Friendly - Responsible - Professional
Chọn loại tìm kiếm
 
  • Site
  • Web
Bình đẳng giới - Cuộc đấu tranh không dừng nghĩNho Tâm Huỳnh - 09/03/2020

Nhân dịp ngày 8/3 năm nay, người viết xin gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến một nửa yêu thương trên Hành tinh này – họ có thể là những người mẹ, những người vợ, những thiếu nữ hay là những bé gái đang còn rất ngây ngô khi nói về giới tính, họ có thể là những người viên chức, những học giả hoặc những nhà đầu tư hay những con người đang thầm lặng ngày đêm chăm sóc người bệnh giữa mùa đại dịch, họ cũng có thể là những người phụ nữ giàu sang, đầy quyền uy hay là những người nghèo khó, đang chịu nhiều đau khổ và bị đối xử bất công. Cầu mong họ được hạnh phúc và luôn đón nhận sự yêu thương, che chở. Nếu không, ít ra thì cũng mong họ có được sức khỏe, được tự do, tìm được niềm vui và  nhận được nhiều may mắn, không chỉ những ngày này mà còn tất cả những ngày còn lại.

1. Nhớ về người mẹ

Vào ngày 8/3, bạn sẽ nghĩ về ai hoặc ưu tiên nhớ đến ai? Chắc các chị em cũng hết sức đồng cảm khi các quý anh trả lời: "đó là người mẹ". Và đúng như vậy, người mẹ chính là ngôi nhà đầu tiên tạo nên hình hài của ta khi ta còn là một bào thai bé nhỏ, sau đó Người đã sinh ra ta, che chở cho ta và nuôi dưỡng ta lớn lên về thể chất và cả tâm hồn, dẫu cho đường đời có thể thành công hay thất bại, thì Người vẫn chính là hiện thân của "Đức mẹ" mãi mãi ở bên ta, che chở và đùm bọc cho ta đến trọn đời. Chắc độc giả cũng đồng ý với tôi rằng, khi con người rơi vào trạng thái tột cùng của đau đớn, hoặc lúc lâm chung, bao giờ cũng dồn hết hơi tàn để thốt lên hai tiếng: "mẹ ơi" ….

Và tất cả chúng ta, ai cũng đều có một người mẹ để yêu thương, kính trọng và sau này nếu bạn là nữ, bạn cũng lại là những người mẹ, cũng lại được yêu thương và kính trọng.

Có câu: "bên tình - bên hiếu, bên nào nặng hơn". Thực ra, không bên nào nặng hơn bên nào cả, 2 phạm trù này không nên đặt lên bàn cân hay so sánh với nhau, bởi vì, tình cảm là thiêng liêng, vô ngã, không thể cân đo đong đếm được, ví như: "nào ai lấy thước mà đo lòng người".

2. Nhớ lại Lịch sử đấu tranh

Để có được ngày 8/3 hằng năm, phụ nữ trên thế giới đã trải qua một quá trình tranh đấu lâu dài, bắt đầu từ thời Hy Lạp cổ đại, người phụ nữ đã đấu tranh buộc nam giới chấm dứt chiến tranh, điều đó cho thấy rằng, phụ nữ vốn là những người hiền hậu, yêu hòa bình, ghét bạo lực và là nạn nhân trực tiếp, chịu hậu quả nặng nề nhất của đói nghèo, lạc hậu và chiến tranh.

Trải qua một thời gian rất dài người phụ nữ luôn chịu nhiều thiệt thòi trong cuộc sống gia đình và xã hội, quyền lợi của họ vẫn bị giới hạn trong bốn bức tường định kiến của tư tưởng những cuộc đấu tranh quy mô nhỏ và lớn đã xảy ra để đấu tranh đòi quyền bình đẳng giới, đòi cải thiện môi trường lao động, đòi tăng lương giảm giờ làm v.v…. đa số các cuộc đấu tranh đều diễn ra vào ngày 8/3.

Cho đến năm 1977, Liên Hiệp Quốc mới chính thức hóa ngày 8/3 là ngày Liên Hiệp Quốc vì Nữ quyền và Hòa bình thế giới, đánh dấu hơn một thế kỷ đấu tranh bền bỉ, kiên cường của hàng triệu phụ nữ trên thế giới.

Như vậy, sau hơn 40 năm từ khi con người "sực nhớ" đến quyền lợi của những người phụ nữ, từ đó nhận thức của xã hội đã có nhiều chuyển biến tích cực, và hình ảnh người phụ nữ được nhìn nhận như là hiện thân của hòa bình, tự do, bình đẳng và bác ái.

Tuy nhiên, 40 năm đối với đời người thì khá dài, như đối với lịch sử nhân loại thì chỉ như một bước đi, do đó nhận thức đúng đắn của xã hội về vai trò của người phụ nữ vẫn chưa được đồng đều cũng là điều dễ hiểu.

Như vậy, để xóa bỏ hoàn toàn mọi định kiến sai lầm về người phụ nữ, chắc có lẽ phải cần đến một thời gian dài, có thể là ... rất dài và cuộc đấu tranh của những người phụ nữ hiện vẫn đang còn tiếp tục.

3. Vẫn chưa bình đẳng

Người viết khá tò mò khi thử hỏi các bé gái chừng dưới 8-9 tuổi: “con muốn làm con trai hay làm con gái”, bé trẻ lời: “con muốn làm con gái”, khi được hỏi vì sao thì nhận được câu trả lời khá thú vị: “vì con gái dễ thương hơn”.

Nhưng khi hỏi các cô bé lớn hơn thì nhận được câu trả lời không hề đắn đo hay suy nghĩ: “muốn làm con trai” chỉ vì lý do hết sức đơn giản: “con trai sướng hơn”.

Như vậy từ khi còn tấm bé, đặc biệt vào giai đoạn tiền dậy thì, các cô bé đã nhận thức được sự khác biệt và thiệt thòi liên quan đến giới tính, điều này đã vô tình tác động đến quá trình hình thành, phát triển của nhân cách và tư duy. Tệ hại hơn chính là sự “mặc cảm về giới tính”.

Giống như nam giới, người phụ nữ đang sống trong 2 môi trường: gia đình và xã hội. Về xã hội thì có vẻ như tạm ổn, bởi vì họ luôn được đề cao trong các hoạt động mang tính cộng đồng, bởi có nhiều tổ chức hình thành để bảo vệ cho họ, ví dụ như có "Hội phụ nữ", "ban nữ công", hay hình thức "cơ cấu nữ" vào các ban lãnh đạo, các tổ chức xã hội khác .v.v... càng ngày, các rào cản về xã hội dần được dỡ bỏ để người phụ nữ có nhiều cơ hội tiếp cận với các dịch vụ công, việc làm và tham gia công tác chính trị.

Tuy nhiên, đó chỉ là vẻ hào nhoáng ngoài xã hội mà thôi, còn đằng sau đó, khi về với gia đình phần lớn họ phải đối diện với những vướng mắc trong chính tổ ấm của mình, đó là bị đối xử không công bằng mang dòng chữ “trọng nam khinh nữ”. Sự phân biệt này thể hiện ngay khi đang còn trong bụng mẹ khi người lớn mong mỏi đó là một "thằng cu" để nối dõi tông đường, đến khi trở thành người vợ họ luôn phải là người nhường nhịn chồng con. Họ có thể bị hành hạ từ thể xác đến tinh thần mà vẫn cắn răng chịu đựng, không lời oán thán bởi cái quan điểm: "xấu chàng, hổ ai". Vì thế cho nên họ hay an phận thủ thường của một "nữ nhi thường tình" để luẩn quẩn trong cái thòng lọng "tam tòng - tứ đức" cổ xưa đầy nghiệt ngã.

Như vậy, để đánh giá về nữ quyền một cách thật sự thì phải nhìn nhận về cả 2 phương diện: gia đình và xã hội.

4. Nguyên nhân và giải pháp

Người viết luôn đặt câu hỏi, tại sao cái quan điểm "trọng nam khinh nữ" vẫn còn ăn sâu vào nhận thức của nhiều người? Vì sao lại thế? Và cách khắc phục ra sao? Để ít ra cũng giúp các chị em cảm thấy "dễ thở" hơn trong cuộc sống. Hồi cứu lại diễn biến của lịch sử cũng như trong cuộc sống xã hội, người viết xin nêu lên các lý do sau đây:

Thứ nhất: Yếu về thể chất. Đây là sự "lép vế" về thể chất, không phải ngẫu nhiên mà họ được gọi là "phái yếu". Hạn chế này giúp họ thiếu sự dũng cảm và tự tin khi tranh đấu "tay đôi". Nhưng biết làm sao được, bởi vì trời sinh ra là như thế. Tuy nhiên, để khắc phục điều này họ cần phải được tiếp thêm sức mạnh bằng các chính sách bảo vệ nữ quyền và sự nghiêm khắc của luật pháp.

Thứ hai: Nhạy cảm về tinh thần. Không biết dùng từ này liệu có chính xác hay không, đây là sự đa dạng về cảm xúc, là người dễ xúc động, ít muốn va chạm, tính tình hiền hòa, hay tin người hoặc hơn tí nữa là “nhẹ dạ”. Vì thế thường dễ bị tổn thương và hay bị “ăn hiếp” bởi người khác giới. Sự nhạy cảm về tinh thần không phải là điều xấu, tuy nhiên nó có thể trở thành nhược điểm, vì thế người phụ nữ cần phải thường xuyên rèn luyện, học tập để luôn tỉnh táo trong suy nghĩ, bản lĩnh trong hành động, khỏe mạnh về thể chất và vượt trội về trí tuệ.

Thứ ba: Áp lực về đạo đức. Từ cổ chí kim, vấn đề đạo đức luôn đặt quá nặng lên người phụ nữ, họ phải là con người hoàn thiện “công dung ngôn hạnh”, phải sẵn lòng hy sinh cho sự nghiệp nhà chồng .v.v…. mà lẽ ra điều đó phải dành cho cả đàn ông. Vì áp lực này cho nên họ hay bị “soi” hay bị so sánh ở nhiều phương diện. Áp lực này cần phải được giải tỏa bởi văn minh của thời đại.

Thứ tư: Gánh nặng về thiên chức. Với vai trò vô cùng cao cả và quan trọng là sinh nở để duy trì loài người, thiên chức này vô tình khiến người phụ nữ vốn đã yếu ớt lại càng yếu ớt hơn. Vì thế, người phụ nữ luôn cần đến sự chia sẻ, động viên và nương tựa từ phía những người đàn ông

Thứ năm: Thiếu thốn về vật chất. Sự eo hẹp này khiến con người ở hai giới đều trở nên căng thẳng, thiếu kiềm chế, đôi khi trở nên hung dữ và lúc đó người phụ nữ thường nạn nhân bởi cái tính “đổ thừa” tệ hại của những người còn lại.

Bên cạnh đó, sự nghèo nàn chính nguyên nhân gây “tàn phá” nhan sắc của người phụ nữ, khiến họ trở nên “xấu xí” hơn, tệ hại nhất là nhận lấy sự phũ phàng, bội bạc của người đang “đầu ấp tay gối”.

Điều này cho thấy cần thiết phải có một đời sống gia đình đầy đủ, tiện nghi, xã hội phồn vinh, văn minh và phát triển.

Thứ sáu: Áp lực tộc họ. Đây là cái tập tục của người Á đông với xu hướng thiên về dòng tộc, họ luôn mong muốn sinh con trai để nối dõi tông đường, cái quan điểm “con gái là khách qua đàng – con dâu là vàng bỏ tủ” vẫn còn ăn sâu trong nhận thức xã hội, trong đó có cả những người phụ nữ. Như vậy, bản thân họ cũng chưa xóa bỏ được định kiến về chính bản thân họ, chứ đừng nói gì nói đến sự đòi hỏi thay đổi từ những người khác phái.

Như vậy, muốn thay đổi được điều này, bên cạnh sự phát triển vững bền về kinh tế, lành mạnh về văn hóa, chọn lọc để duy trì về các nét tập tập truyền thống, mà còn đòi hỏi sự giáo dục và nỗ lực của toàn xã hội trong một thời gian dài, có thể là rất dài.

Tóm lại, người phụ nữ chính là một nửa của thế giới này, là một phần không thể thiếu trong trái tim và tâm hồn của những người khác phái, vì vậy họ cần được yêu thương, được quan tâm chăm sóc nhiều hơn nữa và được đảm bảo các quyền lợi của mình, đặc biệt là quyền tự do, quyền được bảo vệ, quyền hạnh phúc và quyền được phát triển bản thân.

Hướng tới “Bình đẳng giới” chính là câu chuyện nhân văn nhưng đầy khó khăn của lịch sử, nó thử thách tư duy của con người, kiến thiết nên văn hóa của thời đại và là một trong những thước đo của nền văn minh.

Với quan điểm rằng: trên thế gian không có gì là tồn tại vĩnh hằng, có sinh ắt có diệt, cái diệt ắt có sinh, như vậy hy vọng rằng các nhận thức sai lầm, lạc hậu về hình ảnh người phụ nữ chắc chắn sẽ có ngày tiêu tan …. Chỉ ngại rằng rồi sẽ có cái gì đó lại… sinh ra!

Dương Chí Lực

Khoa Ung bướu

Bệnh viện đa khoa TW Quảng Nam


  

Thông tin liên quan